Vậy là những ảo tưởng của mình đã tan đi, những gì mong ước nhất đến nay vẫn chưa thành hiện thực. Mong cho một ngày Valentine an bình và trọn vẹn ở tuổi “băm” sao mà khó thể? Già rồi thật sao?
Ngày ấy, 15 tuổi, lần đầu tiên mình đã biết đến ngày valnetine là thế nào. Kẹo chocolate dạng “huy chương vàng” 200đ/đôi, cũng không hiểu sao cố bé ấy lại mua 1 đôi tặng mình. “Mua cho mày để mày tặng người yêu”. “Hôm nay đâu phải là ngày thứ 7, mà lớn rồi ai lại tặng kẹo nữa”
“Mày ngu thế, hôm nay là ngày Valentine, ngày lễ tình yêu nghe chưa. Đi mà hỏi chị gái mày ấy”
“Có mày ngu thì có, ngày tình yêu làm gì có”
Cãi nhau nhưng dù sao tay mình vẫn cầm 2 cái huy chương vàng. Thực tình mình thấy nó từ lâu rồi, ở quán bà Nhàn đầu cổng trường cũng hay để cái này trong 1 hộp nhựa.
Về nhà mở ra ăn, ôi, sao mà nó ngon thế, lần đầu tiên mình được ăn 1 miếng chocolate. Cảm giá nó tan ra trong miệng, hương vị còn thơm ngon hơn mùi cafe. Sau đó, lần mò những dòng chữ tiếng anh trong 1 quyển tạp chí mà ông Tây bạn bố vứt ở sọt rác.
Giờ thì mình đã biết ngày valentine là ngày gì rồi. Hehe
Mình ước sau này, khi có người yêu mình sẽ đưa “con ấy” đi đến một cánh đồng lúa, 2 đứa dắt tay nhau đi không để cho ai nhìn thấy, đến 1 chỗ kín mình sẽ thì thầm “anh yêu em” và tặng cho “nó” 1 chiếc huy chương vàng trị giá 100đ
2 năm sau, mình 17 tuổi, tốt nghiệp cấp 3. Huy chương vàng đã lên giá 200đ/cái. Mình vẫn chưa tặng ai
Năm 2000. Huy chương vàng giờ hình như ít nơi bán, mình vẫn mua được trong chợ. Chưa có ai để tặng
Năm 2000 – Tốt nghiệp đại học – Thôi, trẻ còn không nhớ đến nữa
2005 – Tốt nghiệp văn bằng 2 – Valentine giờ đã có nhiều món quà mới, nhưng mình vẫn thích chiếc huy chương vàng hơn. Có người yêu nhưng đến valentine thì chia tay. Huy chương vàng lên 500đ/cái
2009 – Trước valentine 4 ngày, mình đi quay ở cửa hàng chocolate Bỉ – Tuệ Tĩnh. Bao nhiêu là loại chocolate, giá mình có thể mua được nhiều nhưng mình vẫn quyết tâm tìm huy chương vàng.
Nhưng…sẽ tặng cho ai?
Popularity: 7% [?]




THừa nhiều huy chương vàng lắm, hàng tồn từ tết
Quan tâm thì PM nghen, giá hữu nghị
hihi, rảnh rỗi ghé qua xem ông anh thế nào. em thích bài này của anh. rất ý nghĩa và đầy cảm xúc. Sẽ rất may cho ai đc nhận huy chương vàng. Chúc anh sớm tìm được người đó.
“một cánh đồng lúa, 2 đứa dắt tay nhau đi không để cho ai nhìn thấy, đến 1 chỗ kín mình sẽ thì thầm “anh yêu em” và tặng cho “nó” 1 chiếc huy chương vàng trị giá 100đ” lãng mạn. nhưng ra chỗ kín…nói nhỏ:”cho em đi theo em ghi lại khoảnh khác đáng nhớ của đời anh nghe” hiihi. bài này có phải anh ghi dựa vào cảm xúc của anh hông? nếu đó là tâm hồn anh thì anh cũng lãng mạn phết…hehe…mong anh sớm tìm ra “con ấy” hihi